CHUYỆN TÌNH GIÓ VÀ CỎ
CHUYỆN TÌNH GIÓ VÀ CỎ
Ai cũng nói Gió vô tâm, lạnh lùng, kiêu ngạo và thổi bay tất cả những gì Gió đi qua. Nhưng đâu ai biết được trong lòng của Gió là một trái tim nóng bỏng và dễ vỡ.
Ngày đầu tiên, Gió gặp Cỏ và đem lòng thương mến. Lúc này, Gió luôn luôn ở bên Cỏ, mỗi lần Cỏ lay động là biết có Gió đang ở cùng - Gió vui lắm. Ngày qua ngày, Gió luôn đùa vui với Cỏ, chúc Cỏ ngủ ngon mỗi khi màn đêm bao phủ trong khu vườn nhỏ nhoi kia và buổi sáng tốt lành khi những giọt sương còn đọng trên lá Cỏ. Nhưng một ngày, Gió chợt nhận ra Cỏ không còn là Cỏ của ngày xưa. Cỏ muốn vươn lên, muốn nắm lấy những Tia nắng, muốn kéo Tia nắng về bên Cỏ và muốn thoát khỏi cái không gian nhỏ nhoi đó.Gió hiểu chứ ... Gió khóc ... và Gió đành phải ra đi và nhường chỗ cho Tia nắng ấm áp kia.
Gió chôn chặt tình cảm vào tận đáy lòng, khi giận giữ lại biến thành bão táp hãi hùng, nước mắt đã không còn rơi ...
Gió ngốc lắm ....
Gió ko lành lặn … Gió vỡ vụn…Gió ko nhẹ bẫng… Gió tang thương…
Rất sợ … sợ mình của giờ đây …
Rất sợ … sợ mình của ngày mai thành bão …
Nhưng phải làm sao …làm sao bây giờ hở Gió … ?!? …
Gió bây giờ ko còn khóc nhưng lại ko thể yêu thương. Gió bây giờ muốn dừng lại nhưng lại ko thể dừng lại được nữa. Gió bây giờ thèm một căn nhà trống để nghỉ ngơi nhưng lại ko cách nào tìm được . Gió bây giờ… là Gió mà … đã ko còn có thể trở lại như ngày xưa được nữa






0 nhận xét: