CHUYỆN TÌNH BUỒN CỦA CHIẾC BÀN LÀ



 
Gần hết cuộc đời em lặng lẽ ủi cho người bao lo âu phiền não
Gần hết cuộc đời em san phẳng nhầu nhĩ cho tâm hồn người
Gần hết cuộc đời em làm mới lại lòng người
Là em CHIẾC BÀN LÀ lặng lẽ hi sinh,nhưng lại trở nên “nặng nề” trong tay người
Em có buồn không vì không ai đoái hoài?
Em có buồn không vì thân mòn gỉ sắt,
đã mờ đi nước da sáng láng của một thời con gái kiêu sa?
Tự em cứ lạnh dần vì không còn ai truyền cho em nhiệt huyết. Người đời bỏ em vào quên lãng, chỉ nhớ ra em khi cần đến, một lúc thôi, cho hạnh phúc của riêng mình. Cuộc đời đón em về, trong góc khuất của những tĩnh vật ngổn ngang tưởng chừng câm lặng. Chú Dế còi cọc lạc vào nhà từ bao giờ không biết đường ra, tấu cho em nghe những khúc vĩ cầm buồn bã, để chảy đi những giọt buồn cô liêu còn đọng lại trên da em sần hoen gỉ. Thùng rác nằm bên cũng ôn tồn mở lòng cho em trút bỏ: oán hờn này, yêu thương này, và cả đợi chờ này nữa ! Cốc tách lao xao trong khay nước trên cao, kháo nhau về những chuyện tình nghe được sau mỗi lần khách đến. Bát úp ngô nghê cố nghe nhưng chẳng hiểu sự gì, lăn ra ngủ mải mê lúc nào không biết. Đồng hồ đưa kim giây đi từng bước một, giục giã em hãy cất những muộn phiền, mở lòng cho một ngày mới để yêu thương, vì thời gian qua có bao giờ trở lại.


Em muốn ấm lên một lần nữa! Vì em vẫn còn ấm được, dẫu hình hài không còn xuân sắc như xưa.
Người  lặng lẽ nhặt dây lên rồi cắm vào ổ điện. Bàn là đã nóng lên nhưng không có quần áo để là. KHÔNG CÒN GÌ ĐỂ CHO EM ẤM LẠI.
Nguồn Hạnh Nguyễn-

BẢN QUYỀN: https://www.facebook.com/pages/Chiêm-nghiệm-mỗi-ngày/1426352180910570

0 nhận xét: